|


Jen
Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng
Tám, 1937
tại Kinh Môn,
Hải Dương.
Quê Sơn Tây
(Bắc Việt).
Vào Nam
1954.
Học Nguyễn Trãi
(Hà-nội),
Chu Văn An, Văn Khoa
(Sài-gòn).
Trước 1975 công
chức
Bưu Điện
(Sài-gòn).
Tái định cư năm
1994 tại Canada.
Tác phẩm đã
xuất bản:
Những
ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Đêm
Trắng,
Huỳnh
Phan Anh chủ trương]
Lần
cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện,
Tạp luận
[Văn Mới, Cali.
1998]
Nơi
Người Chết Mỉm
Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Sẽ xuất bản:
Tạp
Ghi Văn Học
NQT
Vô Kỵ
Giữa Chúng Ta
NQT
giới thiệu
Đỗ Long Vân
Nhà xuất bản
Sài Gòn Nhỏ
Thường xuyên
cộng tác
với e_VHNT.
Ngoại trừ trang
Giới Thiệu, những bài viết trên Tin VănSao
hầu hết xuất
hiện trên
e_VHNT [Mai]
Bản quyền thuộc
VHNT và tác giả.
Trích đăng, vô
vụ lợi,
chỉ cần liên
lạc chủ biên VHNT.
Cần ghi rõ xuất
xứ khi sử dụng.
E_mail:
tanvien_sontay@yahoo.com

Lô
cốt trên đê làng
Thanh Trì, Sơn Tây
Phòng
tranh
Nguyễn Trọng Khôi
SAO MAI
QUÁN GIÓ
VIỆT BÁO
TALAWAS
VN_EXPRESS
VIETNAM.NET
E_VAN
Ranking
Tin Văn hiện xếp hạng
104,310 trên internet
theo Alexa
|
Độc
giả Tin Văn đón đọc:
Nơi Dòng Sông Chảy Về
Phía Nam
Truyện &
Ký
Thảo Trần & Nguyễn Quốc Trụ
Bìa do họa sĩ Nguyễn Đình Thuần trình bầy.
200 trang, giá 12 Mỹ Kim.
Sài Gòn Nhỏ xuất bản. Phát hành trung tuần tháng Tám, 2004.
... đầy cả Sài Gòn của một thời
kỳ kỳ lạ,
tan hoang, lãng mạn, đổ vỡ, và bi tráng của nó.
Mi hãy dành riêng cho mi,
Những vết thương tình,
Mà mi san sẻ với Sài Gòn.
[Sài
Gòn nghĩa là gì?]
Tờ Điểm Sách London
số đề ngày 24 Tháng Sáu, 2004, có tới vài bài thú vị.
Bài thứ nhất, là về Đệ Nhất Lesbian. Tên nường là Mercedes
De Acosta, nữ thi sĩ, người viết kịch, kịch bản phim, nhà viết hồi ức,
và là
"người có thể chôm bất kỳ một người đàn bà nào, từ bất kỳ một người đàn
ông nào". Một trong những người tình của nường, là nữ tài tử thượng
thặng
Greta Garbo. Nường có "một thân hình nhỏ, trắng, y hệt như là một công
viên bằng cẩm thạch trắng nho nhỏ, và trong đó, ngự trị đôi mắt, giống
như hai
con chim họa mi mầu nâu," Jane Flanner đã si mê ngây dại viết về nường
như
vậy.
Bài thứ nhì, là về khí hậu đã thay đổi
văn minh như thế nào,
và một lời khuyên con người: hãy cư xử như loài nhện, nếu muốn sống
sót. Thảo
nào phim ảnh về người nhện đang ăn khách.
Bài thứ ba, là về những tên găng tơ
thực sự là những viên
chức nhà nước, và những viên chức nhà nước thực sự là những tên găng
tơ, [The
gangsters who were really officials and the officials who were really
gangsters], tức liên hệ giữa Bùi Quốc Huy và Năm Cam.
Nhưng bài thú vị nhất, theo Gấu tui,
là bài Trong Phòng
Đợi Của Lịch Sử. Đọc, Gấu tui liên tưởng tới cảnh ông Hồ ngồi
trong
Phòng Đợi Của Lịch Sử, tại Paris, sưởi ấm bằng mấy viên gạch như ông kể
lại, chờ tới
phiên mình làm Cha Già Dân Tộc, đọc
Lênin
và khám phá ra bửu bối chống Tây giành độc lập. Kết quả hai cuộc chiến
tranh
thần thánh theo như Gấu tui tưởng tượng ra được, nhân đọc bài điểm sách
trên,
là chỉ có "một nửa" bửu bối, nửa sau, hay là mặt trái của bửu bối,
chính là cái sự đẻ ra quốc gia có
tên là Thuyền Nhân.
Thì vẫn chuyện cái ác cần thiết của
lịch sử.
-Isaac Singer có nói, mọi
nhà văn đều phải
có cội nguồn, phải viết từ một niềm cảm thông sâu xa về nơi chốn mà họ
từ đó tới...
Naipaul: Hai điều bạn vừa nói đó, rất khác biệt. Tất cả những nhà văn
phải viết từ niềm cảm thông sâu xa về nơi chốn mà họ từ đó tới, nhưng
điều này đâu có nghĩa, họ phải có cội nguồn. Sự kiện cội nguồn, như thế
đó, chỉ đẻ ra một nhà văn địa phương... Tàn nhẫn đấy, nhưng sự thực là
như vầy: người ta biết rất rõ, từ đâu tới, và tại sao mà tới, từ đó,
[on sait
exactement d'où l'on vient, on sait pourquoi on est venu].
[Trả lời Cathleen Medwick, báo Vogue, London, tháng Tám, 1981]
Ông nói tới linh hồn
(âme), một từ ít được dùng với những người Pháp đương thời.
-Có thể là do đã lâu lắm rồi, tôi không được dùng từ đó. Quan niệm về
linh hồn đã bị khai trừ ở Nga, thời kỳ Xô viết. Giống như quan niệm về
nhân ái, chém chết thì cũng là những từ của đám trưởng giả.
Tha hương ngộ cố tri
Cái chuyện tha hương ngộ cố tri, gặp gỡ nữ sĩ thanh sắc vẹn toàn này,
quả thật là vừa ngạc nhiên vừa tuyệt vời, đối với Gấu tui. Theo nghĩa,
"xin một, được mười", có thể nói như vậy.
Nhân đọc một bài viết về bà, trên trang net do một nữ sĩ hải ngoại phụ
trách, tôi email tới "toà soạn", không phải để xin tin tức hoặc mong
diện kiến nữ sĩ, mà chỉ để hỏi thăm về người viết bài, tức nhà thơ
Nguyễn Đạt.
Ông này thì đúng là đàn em của Gấu, theo nghĩa rất ư là trong gia đình,
chứ không phải ngoài xã hội. Nói rõ hơn, nhà thơ "nhớn" này là em ruột
của Nguyễn Nhật Duật, bạn thân của Gấu.
Nhà thơ nhớn bi giờ viết tản văn, ký, hồi ký, nhận định văn học theo
cái kiểu tuỳ hứng....
Nói
chuyện dịch, ở trong nước.
Tôi
nghĩ, những người làm công việc giới thiệu, dịch thuật
như thế, là tự sỉ nhục họ, là đã tự thiến chính họ, để trở thành hoạn
quan...
Đạo diễn Trần
Văn Thuỷ & họa sĩ Nguyễn Đình Thuần
@
Cà Phê
Factory, Tiểu Sài Gòn
Nếu
đi
hết
biển
I
2 3, 4
Muốn thống nhất nước Đức, là phải ôm
riết lấy Lò Thiêu.
Grass đã từng tâm niệm. Những tác phẩm của ông là toan tính
đến sau,
hoặc ôm riết, hoặc khởi đi từ Lò Thiêu.
Tương tự, Gấu tui cho rằng, mọi toan tính của văn học Việt Nam,
là, hoặc ôm riết lấy Lò Cải Tạo, hoặc đau rất đau, Cái Nhục Thắng Trận.
Nhân tiện, cũng xin được tản mạn một
tí, về mấy nhà văn trong nước, bi giờ lại ưa xài mốt mới, là lắc đầu
quầy quậy, không nhận mình là kẻ chiến thắng. Gấu tui khuyên, đừng làm
như vậy, bởi vì, bỏ cái nhục chiến thắng đi, là đếch có viết được
gì đâu! I "CAN" U! U "THA" cho "ME".
Vả chăng, oan có đầu, trái có chủ, các văn hữu "bạn" của Gấu đó, nếu cứ
lắc đầu quầy quậy như vậy, những oan hồn Lò Cải Tạo, Mồ Biển Cả, hằng
năm biết tụ về đâu, để mà húp tí cháo?
Câu hỏi mà TVT đặt ra, ở ngay đầu Nếu
Đi Hết Biển, đã nhiều
người đặt ra, trong nhiều hoàn cảnh khác biệt.
Lạ nhất là, trong một cuốn tiểu thuyết lịch sử mà Gấu tui đọc từ
thuở còn con nít, và cứ bị nó ám ảnh hoài, và sau này cứ tưởng tượng
ra, nhân
vật lịch sử Nguyễn Huệ đó, chính là đứa con tư sinh của hai miền đất,
cố tìm về
quê hương cha, và đã thất vọng.
Đó là truyện Lá Huyết Thư, và cùng với nó, là toan
tính của
mọi tiểu thuyết gia, tìm cách cắt nghĩa lịch sử, sao cho hợp với trí
tưởng
tượng của mình....
Và, cũng lạ nhất là trong một bài viết trên báo Đàn Chim
Việt, và sự ám ảnh của một nhân vật lịch
sử khác: Ông Hồ.
Cậu tôi thắc mắc:
-Con có lầm không? Có ai lại hoan hô người
đã ra lệnh giết mình!
Vâng, có lẽ tôi lầm, vì những người
lớn sau này cho biết
tiếng hô cuối cùng là Nguyễn thái Học muôn năm... muôn năm... muôn
năm... Nhưng
sao hồi đó, trong cái kinh khiếp đó, đầu tôi vẫn bập bùng tiếng hô Hồ
chí Minh
muôn năm!?
Cái Ác Tới Từ Xa
Nếu đi hết biển: Một ẩn dụ để làm việc?
.... Sự thực, de Maistre nói, "Làm ơn giải thích cho tôi về bản chất
của lịch sử". Nếu chúng ta là những Con Người Khôn Ngoan (Homo
sapiens), thuần lý đang trên đường thăng tiến, như vậy chúng ta đang
làm gì nhau đây? Tại sao những cuộc chiến tranh của chúng ta ngày càng
giết chóc nhiều hơn? Tại sao những trận đói ngày càng lớn hơn? Về mặt
khác, nếu có một kiểu mẫu, cho cái gọi là mất ân sủng nguyên thuỷ –
(original) dis-grace, một từ rất ư là mãnh liệt, khi chúng ta tách bạch
bằng một cái gạch như trên – ghét bỏ (disgrace) trở thành một từ tẹp
nhẹp ở đây; dis-grace: sa khỏi ân sủng (fall from grace), ngắt triệt
mối tương thông với Thượng Đế – như vậy lịch sử sẽ là một sự trừng
phạt, và chúng ta sa chân vào lịch sử, chủ yếu là để chịu đựng đau khổ,
và chúng ta cứ thế tiếp tục chịu đựng cho đến tận cùng, cho tới khi nào
chúng ta làm thịt lẫn nhau sạch sẽ không còn mống, bằng bom nguyên tử,
bằng nội phá (implode) đô thị, hay là có một trận đói, hay sau cùng có
một thứ bệnh AIDS không làm sao ngăn chặn được. Trọn một lý thuyết về
tội tổ tông. Bằng cách nào, bạn xử lý (operate) với một lý thuyết như
thế? Tôi không biết. Tôi gọi, đây là một ẩn dụ [để] làm việc (a working
metaphor).
G. Steiner: Trả lời phỏng vấn
Chuyện
tử tế
"Anh là một
người tinh ranh." TVT
Ai
Điếu Nadezhda Mandestam [1899-1980]
Joseph Brodsky
1, 2
3
Nguyên tác 1 2
Gửi DTH.
Jennifer Tran
Một
tay ly
khai nổi tiếng vừa tuyên bố vừa lắc lắc chòm râu: "Bà đã ỉa lên cả một
thế
hệ chúng ta".
|