jen
Jen, 2-3 tuổi

Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
tại Kinh Môn, Hải Dương.
Quê Sơn Tây (Bắc Việt).
Vào Nam 1954.
Học Nguyễn Trãi (Hà-nội),
Chu Văn An, Văn Khoa
(Sài-gòn).
Trước 1975 công chức
Bưu Điện (Sài-gòn).
Tái định cư năm 1994 tại Canada.
logo

Tác phẩm đã xuất bản:
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Đêm Trắng,
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]

Bản quyền thuộc
Tin Văn và tác giả.
Trích đăng, vô vụ lợi,
liên lạc
email
Cần ghi rõ xuất xứ
[nguồn] khi sử dụng.

Sao Mai
Quán Gió
Việt Báo
Talawas
VN Express
Vietnam_net
E_Van
Guardian

Chess

Nóng hổi
Trí Tuệ và Những Bông Hồng
Nếu Đi Hết Biển
Tưởng Niệm G. Greene
Biển Nhớ

Thư Tín

locot

Lô cốt trên đê làng
Thanh Trì, Sơn Tây

Alexa Ranking
  99,683

Nobel 2004
Đọc Jelinek
Có thể bà chẳng tin rằng thế giới này có thể là một nơi chốn tốt đẹp hơn, nhưng bà giận dữ, rằng cớ làm sao nó lại khốn kiếp như vậy. Bà rất bực,  theo một cách thế đạo đức. Tôi gần như chỉ mong, được như bà.
Nobel Sám Hối
[Nhân bài dịch của Thụ Nhân, trên e-Văn, về giá trị giải Nobel văn chương]
Việc trao giải Nobel cho một nhà văn chẳng mấy ai biết, thí dụ như năm nay, và luôn cả mấy năm trước, theo thiển ý, là một trong những chuyển hướng lớn lao nhất của Hàn Lâm Viện Thụy Điển, và - vẫn theo thiển ý – nó xoay quanh trục Lò Thiêu, và câu nói nổi tiếng của nhà văn, nhà học giả Đức gốc Do Thái, Walter Benjamin, một nạn nhân của Nazi:

Mọi tài liệu về văn minh là một tài liệu về dã man. (1).  

Mượn hơi men từ câu của ông, ta có thể cường điệu thêm, và nói, Nobel mấy năm gần đây, là Nobel của văn chương sám hối.

Khi Kertesz được Nobel, ngay dịch giả qua tiếng Anh hai tác phẩm của ông, trong có cuốn Không Số Kiếp, cũng không nghĩ tới chuyện ông được Nobel. Katharina Wilson, dạy môn Văn Chương So Sánh (Comparative Literature, Đại học Georgia), trong một cuộc phỏng vấn, ngay sau khi biết Kertesz được Nobel, cho biết, bà thực sự không tin, không thể tưởng tượng được lại có chuyện đó. "Tôi luôn luôn nghĩ, đây là một nhà văn hảo hạng (first rate), một thiên tài theo kiểu của ông ta, nhưng tôi chẳng hề tin, ngay cả chuyện ông được đề cử (nominated), đừng nói đến chuyện được giải Nobel.

Khi Cao Hành Kiện được, cả khối viết văn bằng tiếng Anh dè bỉu, chưa kể đất mẹ của ông, là Trung Quốc, cũng nổi giận: Thứ đó mà cũng được Nobel, hử? Rõ ràng là có mục địch chính trị!

Nhưng Nobel quả là có mục đích chính trị, và đây mới là chủ tâm của nó, theo tôi. Chính trị như là đỉnh cao của văn chương, chính trị theo nghĩa của câu nói của Benjamin.

Hãy nhớ lại những lời tố cáo nước Áo của bà  Elfriede Jelinek. Bà đã gây tranh cãi dữ dội, vào năm 1980, vì lời tuyên bố: Áo là một quốc gia tội phạm, vì đã từng tham gia vào các tội ác của phát xít Đức [theo một bài viết trên BBC]. Khi trao giải những người như Kertesz, như Jelinek, hay Cao Hành Kiện, chúng ta nhận ra có sự sám hối ở trong đó. Có thể nói, trong số những người cùng được vinh danh, có Walter Benjamin. Có đế quốc Áo Hung, mà những nhà văn  như Đức gốc Do Thái, Jopseph Roth đã từng coi như đây là “nhà” của mình, hay như Freud đã từng than [qua bài viết của J. M. Coetzee, điểm Tập Truyện Ngắn của Joseph Roth, The Collected Stories]:

“Áo Hung không còn nữa”, Sigmund Freud viết cho chính mình, vào Ngày Đình Chiến, năm 1918: “Tôi không muốn sống ở bất cứ một nơi nào khác… Tôi sẽ sống trong què cụt như vậy, và tưởng tượng mình vẫn còn đầy đủ tứ chi.” Ông nói không chỉ cho chính ông  mà còn cho rất nhiều người Do Thái của văn hóa Áo-Đức. Sự chia năm sẻ bẩy cựu đế quốc, và cùng với nó, việc vẽ lại bản đồ Đông Âu tạo nên những quê hương mới dựa trên sắc dân, chủng tộc - làm bật ra một sự kiện thê thảm: Người Do Thái không làm sao chỉ ra, chỗ này, chỗ kia, vốn xưa kia là nhà của tổ tiên họ. Họ không có nhà riêng trong một Đông Ấu mới mẻ đó. Trước đó, họ vẫn coi cái đế quốc Áo Hung, như là nhà của họ, hay nói rõ hơn, cái nhà nước đế quốc siêu quốc gia cũ đó hợp với họ. Sự tái sắp xếp thời hậu chiến là một tai ương với người Do Thái. Và những năm đầu tiên của nhà nước Áo mới mẻ, ốm yếu bịnh hoạn, với sự thiếu hụt thực phẩm, nạn lạm phát là mất tiêu bao chắt chiu dành dụm của tầng lớp trung lưu, bạo lực trên đường phố giữa những lực lượng địa phương, phe nhóm…  chỉ làm tăng thêm nỗi khốn khó của họ. Một số đã nhìn về Palestine như là một nhà nước [a national home]; những người khác quay qua cầu cứu chủ nghĩa siêu quốc gia cộng sản. Cũng vậy khi trao cho Cao Hành Kiện là vinh danh sự sống sót của “chỉ” một con người, trong cuộc chiến chống lại lịch sử của đám đông.
Với riêng tôi, mấy giải Nobel những năm gần đây mới thực sự là Nobel văn chương.

Nhìn theo đường hướng đó, nhà văn Việt Nam hy vọng đoạt giải văn chương Nobel nhất, trong tương lai, có thể là Dương Thu Hương.
Chắc chắn sẽ lắm người phản đối. Có thể “cả một quốc gia” phản đối.  Thứ đó, đâu phải văn chương, mà là chính trị, mà là phản động, mà là…
Nhưng như đã nói ở trên, Nobel là chính trị trước đã. Phải có “cái tâm”, rồi hãy, viết gì thì viết.


Con Hoang  4
Chúng nó làm phát xít
Chúng nó làm cộng sản
Chúng ta làm tù nhân
Thanh Tâm Tuyền

Biển Nhớ  5

... qua văn chương của anh, tôi thấy anh còn quá "cay cú" (hay nói theo nhà Phật, còn "quá chấp"), về cái xấu của chủ nghĩa Cộng sản. Vì vậy mà anh rất nhậy cảm với cái dở, cái xấu của nó, và cũng vì thế, nhiều khi anh thấy không trọn, không hết mà có lúc, không đúng. Anh (và cũng có nhiều người khác giống như anh) quá "độ lượng", về chế độ Sài-gòn, về người Mỹ.


Rợp bóng Greene
Greene's work does mean exactly that.
Tác phẩm của Greene không hoàn toàn như vậy.

Câu trên do sơ ý [thêm chữ “not”] mà thành ra ngược hẳn lại ý của toàn bài viết.


Như thể cái đài Hà Nội, ở bên trong sông Hồng, đã được dời tới bên bờ sông Ta Mì rồi!
[Nếu Đi Hết Biển 5]
Nhắc tới bờ sông Ta Mì, với Gấu tôi, là nhắc tới câu chót trong cuốn Gương Soi Gián Điệp [bản tiếng Pháp Le Miroir aux espions] của Le Carré.
Tay điệp viên Anh, bị Nữ Hoàng bỏ rơi nơi đất địch, trước khi bị làm thịt, bèn ca vọng cổ:
Có một giống dân khốn kiếp, ở bờ sông Ta Mì, cứ tưởng chúng là bảnh nhất trong thiên hạ.

Ở một diễn đàn trên lưới, Gấu tui cũng đọc được một câu "cảm khái" tương tự:
Tại làm sao chỉ chiếm, một miền nam, mà không thừa thắng xông lên, thu toàn cõi Đông Dương về một mối?

Nhưng cũng chính me xừ Le Carré này, vào lúc thoạt đầu của thời kỳ Cởi Trói, đi Moscow, và khi được mời thăm điệp viên phản thùng Philby, đã từ chối, và trả lời: Không lẽ trong bữa dạ tiệc tối hôm qua, tôi được đón tiếp như là người đại diện cho Nữ Hoàng Anh, vậy mà bữa nay, lại đi bắt tay kẻ thù của Nữ Hoàng?

Câu ca vọng cổ ở trên, là Gấu nhớ mài mại. Mới đây, lục mớ sách, thấy The Looking Grass War, hoá ra câu vọng cổ thực sự như vầy:
"They're crazy people the English! That old fellow by the river: they think the Thames is the biggest river in the world, you know that? And it's nothing. Just a little brown stream, you could nearly jump across it some places."
[Dân Hồng Mao khùng! Cái đám già sống bên con sông, chúng nghĩ con sông Ta  Mì của chúng là con sông lớn nhất trên thế giới! Cứt khô! Chỉ là một rạch nước vàng lờ lợ những cứt cùng đái, ở một vài chỗ, bạn có có thể tránh cái mùi cứt đái đó, bằng cách vén váy nhảy qua!]
Gấu tui cứ nghĩ đến những trường ca sông Ta sông Mì của đám Hồng Mao đó, mà cười khùng khục!

phat
Tượng Phật, Chùa Vientiane

Độc giả Tin Văn đón đọc
Phát hành
tháng 11, 2004
Chân Dung
NQT
giới thiệu
Đỗ Long Vân
 và
Joseph Huỳnh Văn
Nhà xuất bản Văn Mới.

Quán Văn
Thảo Trường


Phòng Tranh
Nguyễn Trọng Khôi


Phòng Ảnh
Adamdigitalstudio.com

Cát Bụi Tuyệt Vời

Adam Studio hy vọng tụ họp một nhóm bạn Việt cùng đi dự, và săn ảnh tại lễ hội Mardi Gras vào tháng Hai, 2005 sắp tới tại New Orlean. Xin liên lạc
email

Cần tổ chức sớm để
"book" vé máy bay, và khách sạn, với giá rẻ.

Trang Mardi Gras

Giới Thiệu Sách Mới

sach
Bìa:
Ký Ức Của Dòng Sông
họa sĩ
 
Nguyễn Đình Thuần
Giá: 12 USD
Xin hỏi các nhà sách.
Hoặc:
email 1
email 2

Báo chí & Thân hữu
v/v
Nơi Dòng Sông

Cai Lậy, Mỹ Tho