NỘI CỎ CỦA THIÊN ĐƯỜNG | GÓC SAIGON | GÓC HÀ NỘI
PASSAGE EDEN | ALBUM | SÁNG TÁC | GIỚI THIỆU | TÁC GIẢ VIỆT | T.G. NGOẠI
DỊCH | TIỂU THUYẾT | TƯỞNG NIỆM | PHỎNG VẤN | P.V. DỞM | P.V. NGẮN | ĐỌC SÁCH | TẠP GHI
CHUYỆN VĂN | LÝ THUYẾT PHÊ BÌNH | TÁC GIẢ / TÁC PHẨM | GIAI THOẠI | LINH TINH
POTIN | DỊCH NGẮN | VIẾT NGẮN | TIN VẮN
 NHẬT KÝ TV | THỜI SỰ | TRANG ĐẶC BIỆT| TÀI LIỆU DẠNG SCAN

Ẩn dụ Lò Cải Tạo: "Tinh Thần Thế Giới" của Tin Văn.
Ẩn dụ Quần Đảo, cái sườn tác phẩm, trở đi trở lại, và là tít của nhiều chương:
Những Con Tầu của Quần Đảo, Những Bến Tầu của Quần Đảo,Từ Đảo tới Đảo, Quần Đảo Mọc Lên Từ Biển.
*

Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
tại Kinh Môn, Hải Dương.
Quê Sơn Tây (Bắc Việt).
Vào Nam 1954.
Học Nguyễn Trãi (Hà-nội),
Chu Văn An, Văn Khoa
(Sài-gòn).
Trước 1975 công chức
Bưu Điện (Sài-gòn).
Tái định cư năm 1994 tại Canada.


Tác phẩm đã xuất bản:
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Đêm Trắng,
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]


Bản quyền thuộc
Tin Văn và tác giả.
Trích đăng, vô vụ lợi,
liên lạc
email
Cần ghi rõ xuất xứ
[nguồn] khi sử dụng.


Links
Văn
Ý Kiến
Quán Gió
Việt Báo
Talawas
VN Express
Guardian

Hồ Biểu Chánh

Chess

Trang và bài đặc biệt

Thư Tín

locot

Lô cốt trên đê làng
Thanh Trì, Sơn Tây

Alexa Ranking
  155,957

Nhà Sách
Tự Lực
E-mail: buybooks@tuluc.com

*
Jen's sister @ Vientiane, 2001

Hai Lúa đi giang hồ vặt.
Tin Văn ngưng update chừng ba tuần, hay một tháng, từ đầu tuần tới, August 8th 2005
Cẩn bạch.

Bên Trời Bẻ Kiếm
hay là
Cùng một lứa bên trời lận đận
Trong lời mở đầu tiểu sử một người và cũng là tiểu sử của thế kỷ, D.M. Thomas cho biết, ông có hỏi một tay cựu KGB, người có nhiệm vụ đánh bóng "chế độ ta" ở hải ngoại, ông sẽ chọn hình ảnh nào, làm biểu tượng, mở ra thời kỳ Bôn sê vích. Tay này, như ông biết, đã biết, về những lần KGB toan làm thịt Solz.
Cả hai đang ngồi từ một cửa sổ giá lạnh nhìn ra Vịnh Phần Lan. Mấy tuần trước đó, chiếc phà Estonia chìm ở phía ngoài khơi, đem theo cùng với nó hàng ngàn con người. Và cả hai đồng ý chọn hình ảnh đó, một cái tầu khổng lồ từ từ chìm xuống đại dương, làm biểu tượng cho sự chấm dứt Chủ Nghĩa Cộng Sản.
"Tôi sẽ chọn," ông ta lên tiếng, sau một hồi trầm ngâm, "một hình ảnh trong cuốn tự thuật của Nathan Milstein, như là một khởi đầu mang tính biểu tượng".
Milstein là một sinh viên nhạc tại Petersburg hồi Đệ Nhất Thế Chiến. Anh kể lại, mùa đông năm 1916, anh ta đi bộ dọc con kênh Moika Canal; tới trước cung điện Yousoupov Palcace, anh nghe có tiếng ồn ào, và thấy một nhóm người đang cúi nhìn xuống dòng sông đóng băng. Tò mò, anh cũng nhìn xuống, và thấy, ở một chỗ, băng vỡ, nước có mầu hồng hồng. Mấy người quanh anh la bai bải,, "Rasputin, thằng khốn nạn!". Milstein nhận ra, đó là Rasputin, một trong những con người quyền lực nhất đế quốc Nga.
Nếu văn chương chỉ là liên tưởng, liệu bạn có thể nhân đó coi, hình ảnh, một nhạc sĩ thiên tài, vì đói, đành phải bán thân cho quỉ sứ, và theo lệnh quỉ sứ, vào một tiệm hút, hút vài bi, và chờ, đến khi nạn nhân tới tiệm, chờ cho nạn nhân yên vị, đòm một phát, rồi thanh thản ra về, là hình ảnh mở ra triều đại VC?
Hai Lúa cứ ngẩn ngơ bao lần, vì là cũng "cùng một lứa bên trời lận đận", nạn nhân đã làm được bi nào chưa, trước khi từ giã [cõi đời] tiệm hút?
Nhân vật Đạo của TTT, đã từng nằm chờ suốt đêm như thế. Anh và toán lính dưới quyền nằm chờ cho tên đặc công lén về nhà, hú hí với vợ con tới gần sáng, và khi hắn từ giã vợ con, bước ra tới bìa rừng, mới hạ lệnh nổ súng.

Tahar Ben Jelloun
Trả lời Phỏng vấn
Don Quichotte đến Tanger
Tự tin, bước đi chắc nịch, mắt nhìn thẳng, không một xu trong túi, ông kê ra một vài tật xấu mà ông thề là phải đi chiến đấu cho bằng được. Một công việc tày trời! Cần phải sống rất nhiều đời mới hoàn tất công việc cao quý này! Cần phải có một trí tưởng tượng phong phú, một lòng quảng đại bao la, một ơn kiên nhẫn vô bờ mới mong đi đến đích. Ông Trời bằng lòng cho ông một đời sống vĩnh cửu. Ông xứng đáng được Trời ngó mắt đến để đi sửa sang lại những gì ông Trời – nhưng đôi khi là Quỷ – đã làm trên con người.
Bệnh nhân Anh
Nguyên lý Ngàn Lẻ Một Đêm là nguyên lý tạo nên văn chương. Ông hoàng khát máu nói với Schéhérazade: "Kể cho ta một câu chuyện, nếu không ta giết mi." Nỗi hăm dọa của cái chết làm cô gái trẻ đẹp biến thành một người kể chuyện, với một trí tưởng tượng lạ thường. Nguyên lý Con Bệnh Anh có thể là giai đoạn thứ nhì của việc làm văn này, bởi vì bệnh nhân người Anh, toàn thân phỏng cháy, nói với Hana, người đàn bà trẻ đang săn sóc anh: "Đọc cho tôi những cuốn sách, nếu không, tôi chết."
Và người đàn bà nói với người đàn ông: "Nếu anh làm tình với em, em sẽ không nói dối. Nếu em làm tình với anh, em sẽ không nói dối."

Hoá Thân
1 2
One final legend, and my chronicle
Is finished: the task ordained by God...
Pushkin, Boris Godunov
Hai Lúa cũng đã từng trải qua kinh nghiệm trên đây rồi. Những ngày cải tạo. Và cái sinh vật tiền sử kia, thực sự chỉ là một con tép, tình cờ quơ được trong khi trầm mình dưới lòng kinh.
Đó là lần đầu, Hai Lúa biết cái ngon, cái ngọt, cái tươi, cái mát, của một con tép rẫy  lách nhách ở kẽ răng.
Di cư vào Nam, sống ở Sài Gòn, học hành, tốt nghiệp, làm việc ngay tại Sài Gòn, chỉ tới một ngày trầm mình trong một con kinh ta đào đã có nước chảy qua đó, Hai Lúa mới được thưởng thức một con tép tươi rói, quẫy ở giữa những cơn đói triền miên...
Bao nhiêu năm trời, Hai Lúa vẫn còn nhớ y nguyên những ánh mắt thèm thuồng của chúng bạn, và một thằng trong bọn, hét lên:
-Đợp liền nó đi, thằng ngu!
Người ta nói,
Nã Phá Luân mù mầu [color-blind]
Máu đối với ông ta,
thì xanh như lá cây.
Tưởng niệm Sebald

Vừa Đánh Giặc Vừa Làm Thơ
Thư trả lời hộ Hồ Trường rất thú vị, trước giờ chỉ nghe có Tay súng tay đàn, hay Tay súng tay cầy, chứ vừa đánh giặc vừa làm thơ thì chỉ có THT.

Đặt nó song song với đoạn THT viết về một trận giặc ở rặng Kỳ Sơn, ta như nhận ra nhà thơ, hệt như Ngốc Bút Ông, hét một tiếng sảng khoái,"Ta đếch thèm đánh nhau với thằng lỏi này nữa", rồi phóng bút viết cho xong bài thơ, rồi nghẹo đầu nghẹo cổ tự ca ngợi:
-Thơ thần như thế này, làm sao có một bài tương tự, dám hỏi Hồ Trường và toàn thể võ lâm?

Ngày Xưa, Xóm Gà
Hình như, có những chi tiết, những kỷ niệm, bạn chỉ nhớ lại, một khi cái khoá an toàn được mở ra.

 Ẩn hả, nhớ chứ
[The Spy Who Loved Us]