* 

Nguyễn Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
Kinh Môn, Hải Dương
[Bắc Việt]
Quê Sơn Tây [Bắc Việt]
Vào Nam 1954
Học Nguyễn Trãi [Hà-nội]
Chu Văn An, Văn Khoa
[Sài-gòn]
Trước 1975 công chức
Bưu Điện [Sài-gòn]
Tái định cư năm 1994
Canada

Đã xuất bản
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Sài Gòn,
nhà xb Đêm Trắng
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Nơi dòng sông
chảy về phiá Nam
[Sài Gòn Nhỏ, Cali, 2004]
Viết chung
với Thảo Trần
Chân Dung Văn Học
[Văn Mới, 2005]

Bản quyền Tin Văn

Email





 

Authors beg Rowling: don't kill Harry
Michelle Pauli
Wednesday August 2, 2006
Guardian Unlimited
End of the road for the boy wizard?
The author of The Shining and Misery is not generally known for his sentimental streak, but last night Stephen King joined with fellow author John Irving in a plea to JK Rowling not to kill off Harry Potter in the seventh and final book of her bestselling series. "My fingers are crossed for Harry," said Irving.
The authors joined Rowling on stage at the Radio City Music Hall in New York for An Evening with Harry, Carrie and Garp, a large-scale benefit reading in aid of The Haven Foundation and Medecins Sans Frontiers. It was Rowling's first visit to the States since 2000.
Đồng nghiệp năn nỉ nữ tác giả Rowling:
Đừng làm thịt chú bé phù thuỷ Harry Potter
Ông vua viết truyện kinh dị Stephen King, cùng với bạn văn, là John Irving, tối hôm qua cùng năn nỉ bà bạn văn, đừng làm thịt thằng bé, tội nghiệp cho chúng tôi và cho độc giả của bà!
Nguồn

 Hồ sơ TCS bị VC hăm làm thịt
Người nhớ Sài Gòn nhất, hóa ra, sau cùng, lại là người ở lại, rồi chết ở đó.

Sự cứu rỗi cuối cùng
Cái ngày 30 Tháng Tư, 1975, ghê gớm thay, nó cũng là một thời điểm quan trọng nhất trong lịch sử và tiền sử của một giống dân ngày xưa có tên là Giao Chỉ.
Kể từ ngày đó, nó có nguy cơ, phải sống với viễn tượng, về một sự tái sinh, [theo nghĩa, sinh con đẻ cái], dưới kiếp bọ.

Của Bọ và Người
Baal (1)
Vào mùa hè năm 1862, Dostoevsky làm một chuyến ngao du Pháp và Anh, và sau đó đẻ ra bài viết, Ghi chú Mùa Đông Ấn tượng Mùa Hè, Winter Notes on Summer Impressions.
Chương 5, viết về London, có tên là Baal, bởi vì có vẻ như con người ở đây chỉ là mồi ngon cho vị thần của Syria và Canaan, mà tên tiếng Anh, có nghĩa là "Lord".
Không ai, kể cả Dickens, trong những trang đen tối nhất của ông, viết ra những điều thê thảm, dữ dằn đến như thế - như là Dost viết - về thủ đô của chủ nghĩa tư bản, vào thời kỳ đó.
Chắc chắn rồi, là người Nga, ông không ưa Tây Phương, nhưng sự căm phẫn về mặt đạo đức của Dost. thì thật là khủng khiếp, và những miêu tả của ông, thì hiện thực đến nỗi, thật khó mà không tin ông. Nghèo đói, sự kinh ngạc đến thẫn thờ trước lao động nặng nhọc, tệ nạn say sưa, đĩ điếm, rất nhiều người dưới tuổi vị thành niên, chứng tỏ một điều là, giai cấp ngồi trên đầu nhân dân, đã hy sinh nhân dân của họ, cho ông Thần Tiền, the Baal of money.
Thành thử chẳng có gì là ngạc nhiên, khi, cũng chính từ thành phố đó, Marx đưa ra những lời tiên tri của ông, và những lời tiên tri đó, tức chủ nghĩa Cộng Sản, hận thù đằng đằng đến như vậy!
Milosz's ABC's

(1) Baal
From Wikipedia, the free encyclopedia.
Baal (baʿal) is a Semitic title and honorific meaning lord that is used for various gods, spirits and demons particularly of the Levant.
"Baal" can refer to any god and even to human officials; in some mythological texts it is used as a substitute for Hadad, a god of the sun, rain, thunder, fertility and agriculture, and the lord of Heaven. Since only priests were allowed to utter his divine name Hadad, Baal was used commonly. Nevertheless, few if any Biblical uses of "Baal" refer to Hadad, the lord over the assembly of gods on the holy mount of Heaven, but rather refer to any number of local spirit-deities worshipped as cult images, each called baal and regarded as an "idol". Therefore, in any text using the word baal it is important first to determine precisely which god, spirit or demon is meant.
*
Lời hứa của Thời Ánh Sáng đã không giữ được. Những thư viện, những viện bảo tàng, những rạp hát, những đại học vẫn có thể nở rộ dưới bóng mát của những trại cải tạo.
Bây giờ chúng ta mới hiểu ra: văn hoá không làm tăng tính người. Văn hoá còn có thể làm người ta trở nên vô cảm trước sự khốn cùng của con người.
Phỏng Vấn Steiner


Chúng ta yêu cả hai, Hammett và Chandler.
Cả hai đều dùng ngón tay, để chỉ mặt trăng, là "phim đen", film noir.
Cả hai đều ảnh hưởng, hơi bị nặng, lên điện ảnh, và, lên chừng vài chục nhà văn, vài trăm nhà viết phim kịch. [Faulkner chẳng đã có thời ăn nằm dài dài với Hollywood?]: Cái cấu trúc nền, la structure de base, của câu chuyện kể theo kiểu của Hammett, thí dụ như trong Faucon maltais, hay kiểu của Chandler, trong Grand Sommeil, đã được thiên hạ mô phỏng dài dài sau đó, trong nhiều lãnh vực, không chỉ điện ảnh. Hammett đã đạt tới cái tuyệt hảo, tuyệt sâu, trong sự miêu tả, hoàn toàn có tính hiện tượng học, những nhân vật, và hành động của họ. Chandler thì còn tuyệt hơn, theo Gấu, ở cái màn tình cảm hơn, tìm tòi hơn, plus sentimental, plus recherché. Đọc truyện của họ, độc giả nghe ra tiếng gõ của cái máy đánh chữ, cảnh họ ngồi viết, ban đêm, đâu đó, trong thành phố La Jolla [Cali], hay S. F. [San Francisco]. Với một, hay, vài chai, cổ lùn, hay, cổ dài, trên mặt bàn! Cả hai đều mỗi người một vẻ, trình làng, hai ông cớm tư, nổi cộm, khó mà quên được, đó là Sam Spade, với Hammett, và Philip Marlowe, với Chandler.
Người ta có thể nói, Chandler với Hammett, thì cũng giống như Fitzgerald với Hemminway, tuy rằng cả hai chỉ gặp nhau có một lần. Lạ một điều, chúng ta đều mê cả hai.
Như đã từng mê, cả hai, Fitzgerald, và Hemingway.

Amos Oz trả lời phỏng vấn

Về Những Tên Hề
Có một tên hề rất nổi tiếng, Theodore, 'xuất hiện mỗi ngày trong một bộ đồ mới'. Và tên hề nhà nước của chúng ta thì cũng làm như vậy, nhưng cái phù hoa, đỏm đáng không thôi, không đủ để giải thích sự cố gắng tột bực này: sự sợ hãi có góp phần của nó. Nào dự dạ tiệc, nào gặp gỡ mấy ông tỉnh ủy, huyện uỷ, lần này là để làm việc, lần kia là để ngoại giao, nhận phong bì, [secret negociations], mỗi lần như thế, và mỗi bộ đồ như thế, là đều vì sự quan trọng của nhà nước ta, a matter of national importance.
Nhà văn - Thứ lương tâm đồng loại có thể  tin tưởng
Một vài tác giả, tự dán cho họ ba đồ trang trí làm sẵn, từ những hình tượng nổi tiếng, bèn lập tức tạo khoảng cách, giữa chính họ và những đồng nghiệp, ra cái điều, chỉ có ta đây mới là kẻ tự đóng đinh vào thập tự thơ, chỉ ta đây, bảnh, chẳng những ngang hàng, mà có thể còn hơn cả Nguyễn Du! [Tại sao lại phải khóc, lại phải năn nỉ hậu thế, cái anh già lẩm cẩm này!]

Số phận một nhà văn lưu vong
Tác phẩm của Manea là từ ba nguồn kinh nghiệm, như ông nói với nhà sử học người Ý, Marco Cugno:
"Khi bạn khám phá ra, mình là người Do Thái, ở trong trại tù, vào lúc 5 tuổi, như vậy là mọi lựa chọn kể như tiêu: cái thảm kịch tập thể, xa xưa bám dính lấy bạn. Như vậy là, ngay từ lúc nhỏ xíu, kinh nghiệm Lò Thiêu là một dẫn nhập tàn nhẫn đưa tôi vào đời. Sau đó, tới chủ nghĩa Cộng Sản. Chủ nghĩa toàn trị có nghĩa là loại trừ và đảo ngược truyền thống. Tới tuổi già, lưu vong đem trả cho tôi thân phận một kẻ trôi sông lạc chợ, và theo tôi, để vượt được nó, phải bám chặt vào ngôn ngữ và văn hóa của mảnh đất tôi sinh ra."

Gấu, nhà văn
Đây là đề tài một truyện ngắn thật là tuyệt vời của Vũ Huy Quang. Cháo Rắn.
Ông em trai kết nghĩa với ông chồng, cứ mỗi lần cực khoái với bà vợ của ông anh kết nghĩa, xong, là kéo cả gia đình đi ăn cháo rắn, cho lại sức.
Ông này, trẻ, đẹp trai, không phải đồ cù lần, mà là thuộc loại thiện chiến, đánh quen trăm trận, lần đầu tiên đưa bà chị đi chơi, cảm thấy thật là khổ tâm vô cùng, vì, đâu biết chỗ trải đệm nào khác, ngoài ba khách sạn rẻ tiền, cũng miệt Chợ Lớn, chẳng xa gì Ngã Sáu, Nguyễn Tri Phương.
Lần đầu đưa bà chị tới một nơi chốn xập xệ như vậy, anh con trai ngượng lắm, và chỉ sợ bà chị nghĩ, em coi thường chị, đùng đùng bỏ về. Nhưng, bà chị tỉnh bơ, tuy chưa từng biết nơi này, chắc chắn vậy, nhưng lại như quá rành, thế mới lạ! Như thể trong những giấc mơ 'lang chạ' - chữ này Gấu thuổng của một "biếm gia" nổi tiếng thứ nhì, bởi là vì thứ nhất đếch có, ở hải ngoại - người đàn bà đã từng lui tới nơi chốn này, rất nhiều lần!
Một nơi chốn như thế, trong một căn phòng mà mùi vị của những trận đụng độ trước, giống như khói thuốc phiện lưu cữu, bám chặt vào đồ đạc, không khí, tường nhà, trần nhà, con rán, con rệp; dấu vết những trận đụng độ còn loang lổ trên tấm khăn trải giường, thì, làm sao thiếu, những cái lỗ hổng, ít ra là phải trên một, trên hai, trên mười...  ở trên tường!
Anh con trai vừa tính cởi cái áo bà chị, là đã thấy từ, từng ấy cái lỗ hổng, bắn ra những ánh mắt thèm thuồng, ham hố, hừng hực!
Anh mở cửa, chạy ra ngoài, thì cái đám khốn nạn đã chạy mất tiêu!
Quay vô, thì lại "vũ như cẩn". Tính chạy ra lần nữa, bà chị ngăn lại.
Trong ánh mắt hào hứng, thú vị của bà chị, như còn có vẻ ra lệnh, khuyên nhủ, dỗ dành, thôi mà, cho họ 'hưởng' với, chị đủ sức chịu đựng, chị "cân" tất, chị "chấp" cả lũ... Vả lại, có mất gì đâu, hả em?
Như thể, người đàn bà muốn ban phát tình yêu, cho tất cả những thằng đàn ông ở bên ngoài căn phòng!

Gấu nghĩ, những thực khách của Ngã Sáu Sài Gòn, ngoài chuyện đến đó để ăn, còn, để, như những thằng cha ở bên ngoài căn phòng, thưởng thức, tuy hơi muộn, trận đụng độ vừa mới xẩy ra, ở đâu đó, cũng không xa cái bàn ăn...
*
Trả lời "mail" của một độc giả... tưởng tượng.
Đúng rồi, câu chuyện Cháo Rắn xẩy ra ở Mẽo. Nhưng kéo về Ngã Sáu, Nguyễn Tri Phương mấy hồi!
Vả chăng, nhớ Sài Gòn quá!
Gấu này nhớ, một lần, cho một em người Miền Bắc mượn đọc, tập truyện của VHQ, sau đó, hỏi, liệu một câu chuyện như thế, có thể xẩy ra ở ngoài đời?
Mặt em đỏ bừng, đôi mắt lim dim, mơ màng như nước Hồ Gươm, nhẹ nhàng trả lời, như gió thoảng, cũng, Hồ Gươm:
-Có đấy, chú ạ!
Như vậy, nó đã từng xẩy ra tại Nghi Tàm, Hồ Tây, hay Ngã Tư Sở... cũng nên!
*
Nhớ Sài Gòn quá!
Ôi chao, nhớ sao bằng, so với người ở lại, rồi chết ở đó: Trịnh Công Sơn.

Chứng cớ?
Bạn cứ thử so tất cả những bái hát, sau 30 Tháng Tư, viết về nó.
Có bản nào so được với Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên?